Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010

THE ANTI-TRIANGLE GAME

Gã.


Nửa cơn nước mắt thẩm thấu nỗi cô đơn đêm

Trên nền họa tiết

nhạt màu cánh kiến ô vuông hè phố

Đi đi đi quán tính

Lá vàng rơi lá xanh rơi lá lá rơi

Lớp phủ khô lớp che giấu những nỗi riêng biệt

Hành vi nào cơ bản biểu diễn thói quen phẩm hạnh

Mặt nạ gương đối diện mặt nạ

Giày ma sát tang vật hằn

giấu chân dấu chân thiên hạ sớm mai rồi cũng phơi bày

Mặt trăng mặt trời mười ngón bàn tay cuối đầu ngửa mặt

Khói thuốc buồng phổi vô lượng vô biên vô thiên lủng

Ung thư hơi thở đến viêm tắc không gian mạn tính

Khung tường hiện thực tự thách thức bản thân.



Nàng.

Cong n chiều những vật thể song song

Chống chếnh men ban trưa nhừa nhựa mật đường

Vo ve vởn vơ bài học đạo đức chương 1 chương 2

Tình yêu chưa bao giờ có chương cuối

Trừ những kết cục thường phải đính chính vĩ thanh

Mái nhà tranh hai tim

chưa đủ che mưa qua thế kỷ

Đừng hẹn thề khi chưa thức nhận

thời gian làm vết thương gượng cười trong mắt

Đối diện tỉnh không hiên nhà mưa nhiều hạt chiều nay lắm



Hắn.

Mắt buồn xoãi ô cửa ngày qua

Nóng lạnh cách ngăn thủy tinh dày mỏng im lìm máy lạnh

Thiên hạ hả hê phương thức hạ thấp nhân phẩm tâm thức

Bỗ bã khóc cười éo le tình địch tình thân tình bạn tình ơi tình

Mồ hồi ròng ròng vệt áo sơ mi kẻ cắt ngang những đường song song

Vẫn không tìm ra hạnh phúc

Mãi không tìm ra hạnh phúc

Đoản khúc rồi cũng lãng quên đáp số vô tận.



...

Cuối đường mưa.

...



Sài Gòn, 19/5/2010

Nguyễn Quang Vinh

CHÉP Ở CÔNG VIÊN

Ngồi đợi cơn mưa về


Vệt bụi bình nguyên sạm khuôn mặt gió


Hun hút thẳm sâu vết sẹo da người

Vẫn miệt mài ảo tượng



Hành trình mùa thu chưa rơi xuống đất

Lá bạc màu nên đất bạc màu

Hốt nhiên dăm lời vong bản

Vòng xoáy trầm ngâm điểm mặt chỉ tên

Gã da vàng bước ra từ cổ độ



Cổ tích người già là

những kỉ niệm thời trai trẻ

Cỏ xanh mơn không dẫm đạp

Người vô hồn nên tượng đá vô hồn

Vẫn miệt mài ảo tượng

Cỏ úa màu dẫu không dẫm đạp

Giọt mưa nát nhàu trong vốc tay



Tôi buồn với tôi trong chiều thứ sáu

Ghế đá buồn như côn trùng ngủ say

Công viên buồn như tượng đá

Mùa thu buồn theo bay lá bay….



Chiều Nha Trang, thứ sáu, 14/5/2010

Nguyễn Quang Vinh

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

TĨNH VẬT KHUYA

Không chứa đựng hơi thở cuối cùng
Vội vã

Anh phác họa bài thơ ngày hôm qua viết bên hè phố

Với vẹn nguyên hình hài nơi ngực

Và anh và em,

Và ngọn đèn đường hiu hắt

Thơ anh ướt đầy sương đêm…



Nép vào bóng nhau trong lòng cuộc mưu sinh

Hãi hoặc tóc em dài và da em ngời trắng

Anh bán rồi mua

mà vẫn không hiểu hết cội nguồn mình

Nên chết đuối cả đời mình trong ngụp lặn



Nhắm mắt tựa đầu cho giấc mơ về sáng

Sớm mai ra khi tỉnh ngộ linh hồn

Và anh và em

Chúng ta đã trải qua mấy lần thế kỷ

Hơi thở cuối cùng vừa mới kịp hồi sinh

THƠ NGÀY MƯA

Ơi cơn mưa dài không dứt

Trút ngang những vòm cây

Bầy sẻ ri già nua

vẫn thản nhiên trên mái phố

Rũ đôi cánh ướt

Vệt chân rêu hờ hững cuối ngày



Gió cuốn trời chiều thả lá bay theo

Anh ngửa bàn tay

đón cơn mưa lẻ hạt

Cho em phương xa tóc ướt vai gầy

Cho anh trăm năm tình đầu phai nhạt



Phía sau ô cửa sổ là mùa đông

Một mùa đông qua lâu

anh đã không còn nhớ

Kỉ niệm xám tro giăng đầy trên tay

Nụ hôn nào trao nhau vụn vỡ



Ngồi đếm chiều cao

toà nhà cao tầng

nhất thành phố

Phía dưới là vô tận những con đường

Về đâu chập choạng ánh đèn loang lổ

Về đâu bầy chim sẻ phố

…gục đầu vô vọng cuối cơn mưa ./.





Sài Gòn, những ngày đầu năm 2010

Nguyễn Quang Vinh

LỤC BÁT VÔ ĐỀ

Người về bỏ lại nhân gian

Nụ cười kiêu bạc

huy hoàng

khóe môi

Tìm nhau góc biển chân trời

Ai gom mây trắng

thả nơi phiêu bồng

Mắt huyền

sương

ướt

mênh mông

Trăm ngàn chân sóng chờ trông bãi bờ

Hồng nhan hóa kiếp bướm mơ

Nỗi buồn tri kỷ

ai chờ đợi

ai

Thuyền trôi về phía

sông dài

Chèo xuôi mái gió cạn cơn nước ròng

Mai này trả nợ hư không

Đêm hoa đăng

thắp nến hồng

soi trăng./.



Nguyễn Quang Vinh

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

PHÔI PHA

Cho một người!



Và cuối cùng em cũng nói chia tay

Anh ở lại chia nỗi buồn hai nửa

Nửa gởi em cồn cào da diết nhớ

Nửa ru mình theo ký ức lãng quên



Lần sau cùng anh lặng lẽ gọi tên

Từ hoang vắng dư âm nào vọng lại

Anh khản giọng mà em thì xa ngái

Bóng thời gian mờ xóa tháng năm qua



Rồi một lần anh cũng biết phôi pha

Biết trống vắng mỗi khi hoàng hôn tím

Dù xa vẫn nhớ nhau bằng kỉ niệm

Khắc khoải đợi chờ em giấc mơ xưa…

THƠ BÊN CỬA SỔ

Viết cho em bài thơ bên cửa sổ

Nỗi buồn len lỏi những chấn song

Người trở lại trong chiều giông bão

Mắt huyền xưa sao vẫn bềnh bồng



Những cổ tích chưa một lần nhận mặt

Lướt qua nhau trên phố đến không ngờ

Ngoảnh lại những tháng ngày tuổi trẻ

Hiện thực trong đời huyễn hoặc trong thơ



Ta ngồi đó gom cả trời lá đổ

Sẽ chờ em hội ngộ ở mùa sau

Sẽ có bận ngỡ ngàng khi chợt biết

Nhớ thương nhau chẳng giữ ở trong lòng



Rồi vội vã người đi quên trở lại

Bỏ một chiều mưa hạ vẫn còn rơi

Rồi trước hiên nhà ta ôm đàn và hát

Bài hát không tên thả gió lên trời...